Ẩm thực : Thơm lừng bắp rang bơ

Sau khi thu hoạch bắp vụ xuân hè, các bà, các mẹ chọn những trái bằng đầu bằng đuôi, múp míp như chú heo con, để nguyên bao ủ vài ngày, rồi phơi khô và cất trên giàn bếp làm “của để dành” cho mùa đông. Mỗi năm nhà tôi lựa khoảng vài trăm trái, thứ để ăn, thứ để biếu người thân ở những vùng chuyên canh lúa. Muốn bắp khi rang nở bung hay nở lúp búp, phải chọn thời gian ủ dài hoặc ngắn. Năm nào mẹ tôi cũng chuẩn bị đủ hai loại : loại nở bung để riêng biếu ông bà nội, loại còn lại cho cả nhà.

bap rang Ẩm thực : Thơm lừng bắp rang bơ

Vào mùa hè, mới nghe điệp khúc “ăn bắp thay cơm” là đã ớn tới cổ, nhưng nhẩn nha bắp rang trong mùa đông của miền Trung mưa trắng trời thối đất, lạnh cắt da cắt thịt thì thật hết ý, vừa no bụng, vừa ấm người. Ở Đại Lộc thời đó, dường như nhà nào làm đất màu cũng đều để dành bắp rang cho mùa đông. Nói không ngoa, bắp rang đi kèm với mắm cái hợp như… khăn đóng với áo dài ! Nhà nào chuẩn bị được mớ bắp rang, hũ mắm cái là coi như mùa đông năm đó yên tâm, khỏi lo cái dạ dày của lũ con kêu réo um sùm vì đói. Bởi bắp rang là thứ chống đói hữu hiệu : sau khi ăn, uống một ly nước chè thì có thể no đến tận ngày hôm sau. Thực ra ăn bắp rang không chỉ để no bụng, mà còn còn là sở thích, thú vui, ngay cả đối với những người có của ăn của để.

Ngày hè lũ trẻ chúng tôi đi tắm sông, tiện thể hốt cát để dành đến tận mùa đông rang bắp. Muốn chọn cát sạch phải lấy ở giữa sông, đem rửa, phơi khô, sàng bỏ hạt nhỏ. Bắp được rang bằng cát mới chín đều, nổ giòn. Rang bắp tưởng chừng đơn giản nhưng để có được mẻ bắp rang đúng điệu là cả một kỳ công và nghệ thuật. Trước hết phải chọn bắp, chọn cát, phơi phóng, cất giữ cẩn thận như trên đã nói. Nhưng đến lúc rang cũng phải biết khi nào cơi lửa to, khi nào giữ lửa riu riu; cát nóng bao lâu bỏ bắp vô thì vừa, canh đến bao giờ đổ bắp ra là hợp lý… Rang chưa chín thì bắp dai, nhưng nếu “quá lửa” lại đắng. Bắp rang xong, một tay đổ ra rổ tre (vì cát nóng, dùng rổ nhựa sẽ bị hỏng), sàng sạch cát, rồi nhanh tay rưới mắm cái vừa phải, không quá mặn cũng đừng quá nhạt. Bắp đang nóng, gặp mắm cái nghe “xèo” một tiếng, tức đã thấm mắm, ăn mới đậm đà làm sao !

Chiều chiều, sau khi đi học về, mấy anh em tôi xúm lại lẩy bắp, mẹ tôi chuẩn bị mọi thứ đâu vào đó và bắt đầu “độc quyền” chế biến. Mẹ rang luôn tay, hết mẻ này đến mẻ khác (mỗi mẻ khoảng nửa lon), đặng sẵn sàng phục vụ cho mấy cái tàu há mồm. Các anh chị lớn quấn chăn, ngồi bó gối, mắt chăm chú sách vở, tay lơ đãng bốc từng hạt bỏ vào miệng. Tôi còn nhỏ, nằm trên phản với cha, miệng nhai chóp chép mà tâm hồn bay bổng theo những câu chuyện cổ tích hay những câu thơ cha đọc. Thi thoảng cha tôi cũng giành rang bắp, nhưng có lẽ vì không đúng “sở trường” nên hạt bắp cứ trơ ra, chai cứng, chẳng chịu nở búp lại hạt sống hạt cháy. Thế nhưng mẹ tôi vẫn khen lấy khen để, còn chúng tôi thì nhăn mặt, trệu trạo đến mỏi cả răng.
Một đêm tình cờ nghe văng vẳng tiếng học bài của cô bé gần nhà : “bắp là cây lương thực đứng thứ hai sau lúa”, chợt như nghe thoang thoảng đâu đây mùi bắp rang rưới mắm cái. Bình dị, dân dã vậy mà thèm chi lạ…

Cùng Danh Mục :

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>