Bài thơ :Đầu nguồn Vu Gia

song Thu Bon Bài thơ :Đầu nguồn Vu Gia

Đâu phải mỏi mòn mà tên em Tân Đợi

Ngóng khách, đợi đò, trông nắng, chờ mưa

Niềm mong bây chừ, nỗi đợi ngày xưa

Một chiếc cầu xinh xinh soi bóng

                                  Nơi núi gặp sông, Đầu Gò ta đó

                                  Một làng quê nho nhỏ ven bờ

                                  Hoàng hôn sớm bến đò Mũi Lợn

                                  Chênh chếch trăng về soi bóng Vu Gia

Sông Bung vẫn sâu còn em Thác Cạn

Bên núi, bên sông vắt vẻo làng mình

Lũ đá năm nào dư âm còn đó

Tìm đâu lối nhỏ quê ta?

                                  Tự bao đời tên em đã ngân xa

                                  Vườn trái loòng boong một thời ghi dấu

                                  Ngày Hội Cửa Vườn năm nào rộn rã

                                  Bãi Quả em chờ khai hội Nam Trân

Nơi ngã ba sông thành ngã ba lòng

Phế tích bao đời ngàn năm ẩn chứa

Vượt bao thác ghềnh sông Bung dậy sóng

Đồng Chàm ơi thức dậy đón ai về

                                  Chiều Dinh Bà thấp thoáng nẽo sơn khê

                                  Bên kia mì Hoa một thời mong nhớ

                                  Bến Hội Khách đông vui như ngày hội

                                  Chờ cá chuuồn lên gửi mít non về

Cuối đôi dòng sông ta gặp lại mình

Sông Cái, sông Bung chùng chình Ba Tớt

Đợi chờ ai Vu Gia bất chợt,

Một tiếng gọi đò xao xuyến cả ba sông.

Cùng Danh Mục :

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>