Sáng Tác Văn Thơ

Bài thơ :Đại Sơn

Khói sương một thời rừng núi Con đường heo hút gió ngàn Sông mơ mùa vàng phù sa đỏ ối Tuổi xuân tôi thức với Đồng Chàm Chiều Khe Hoa thơm bát mì cá nóng Dìu bạn xiết dòng lạch nước mùa đông Lau lách lối mòn em về Thác Cạn Rướm máu bàn chân quen phố lạ rừng Ly rượu mời nhau chảy tràn ánh trăng Để người xa nhớ biển đến vô cùng Ba Tớt bữa rày còn không mây trắng? Xanh lá trầu nguồn,nồng cay sông Bung Đò xưa em qua Tân Đợi Hội Khách đường quen khập khiểng sa mù Cái hôm mở vườn vui ngày hội Ngọt trái loòng boòng vàng mọng cả mùa thu Nhà ai chiều nay khói bếp Nhiều năm trường cũ rêu phong Nhớ ghê lắm cái thời giông gió Vu Gia sóng vỗ đến nao lòng..

Bài thơ :Khúc giao mùa

Một chiều gió biển thổi về sông Da diết tình xưa nhắn nhủ thầm Gặp lại em đã bạc đầu Ngày xưa phố cổ chùa cầu điểm giao Biển vẫn vậy Ngàn đời còn vị mặn Con phố lặng thầm sương khói chiều đông Ta trở về điểm hẹn ngày xưa Nơi con sông đang bạc màu nước lũ Về đây tìm lại chút nắng thu Ngút ngàn sương khói hồn ru bến chiều Về đâu cánh phượng ngày xưa ấy Để rồi lưu luyến một mùa hoa Sóng xanh đống lúa mây vời Đàn cò bay lượn chiều hôm la đà Tháng ngày gói nỗi nhớ mong Vẫn chưa đong được thành dòng mưa thu Chiều xa lắc… Níu chân người viễn xứ Mít non ơi Ta hú gọi cá chuồng

Bài thơ :Đại Sơn quê tôi

  Quê hương tôi đất Đại Sơn Núi non trùng điệp mây vơn trên cao Vu Gia sóng nước dạt dào Khắc sâu kỷ niệm ngọt ngào tuổi thơ Cầu Phà xưa dẫu xa mờ Bao giờ nối lại đôi bờ quê hưong Lòng anh biết mấy cảm thương Thân em mưa nắng dầm sương bên đồng Mối tình Hội Khách Tây, Đông Hai thôn chung ngọn gió nồm hiu hiu Đường lên Ba Tớt thân yêu! Đầu Gò, Thác Cạn vượt nhiều đồi cao Đêm về lồng lộng trăng sao Ngắm nhìn phong cảnh nghe hồn vấn vương Đồng Chàm mưa nắng dặm trường Khúc quanh lầy lội bên nương quê nghèo. Dòng sông in bóng rừng keo Xuôi về Tân Đội mái chèo ngân nga, Còn đây mảnh đất ông cha Bãi Dinh một thuở mì Hoa thơm nồng. Chập chờn mấy xóm ven sông Gò Qui, Bãi Quả cánh đồng lúa quê. Đại ngàn tết đến xuân về,  Mùa hoa rạng rỡ nắng lên ngút ngàn…

Bài thơ :Đầu nguồn Vu Gia

Đâu phải mỏi mòn mà tên em Tân Đợi Ngóng khách, đợi đò, trông nắng, chờ mưa Niềm mong bây chừ, nỗi đợi ngày xưa Một chiếc cầu xinh xinh soi bóng                                   Nơi núi gặp sông, Đầu Gò ta đó                                   Một làng quê nho nhỏ ven bờ                                   Hoàng hôn sớm bến đò Mũi Lợn                                   Chênh chếch trăng về soi bóng Vu Gia Sông Bung vẫn sâu còn em Thác Cạn Bên núi, bên sông vắt vẻo làng mình Lũ đá năm nào dư âm còn đó Tìm đâu lối nhỏ quê ta?                                   Tự bao đời tên em đã ngân xa                                   Vườn trái loòng boong một thời ghi dấu                                   Ngày Hội Cửa Vườn năm nào rộn rã                                   Bãi Quả em chờ khai hội Nam Trân Nơi ngã ba sông thành ngã ba lòng Phế tích bao đời ngàn năm ẩn chứa Vượt bao thác ghềnh sông Bung dậy sóng Đồng Chàm ơi thức dậy đón ai về                                   Chiều Dinh Bà thấp thoáng nẽo sơn khê                                   Bên kia mì Hoa một thời mong nhớ                                   Bến Hội Khách đông vui như ngày hội                                   Chờ cá chuuồn lên gửi mít non về Cuối đôi dòng sông ta gặp lại mình Sông Cái, sông Bung chùng chình Ba Tớt Đợi chờ ai Vu Gia bất chợt, Một tiếng gọi đò xao xuyến cả ba sông.